Kiến thức sức khỏe tâm thần
Động kinh: dấu hiệu, sơ cứu cơn co giật và điều trị
Biên soạn & duyệt chuyên môn: BSCK II. Đoàn Sơn Tùng · Cập nhật: 2026-07-29
Động kinh (mã ICD-10 G40) là một bệnh lý thần kinh mạn tính đặc trưng bởi các cơn co giật tái diễn, xảy ra do hoạt động điện bất thường, đột ngột và quá mức của các tế bào thần kinh trong não. Biểu hiện cơn rất đa dạng: có cơn co giật toàn thân với mất ý thức và co cứng – giật toàn thân, có cơn vắng ý thức ngắn (nhìn vô định vài giây), có cơn cục bộ chỉ ảnh hưởng một phần cơ thể hoặc gây cảm giác – hành vi bất thường. Động kinh không phải là bệnh tâm thần và KHÔNG LÂY — WHO nêu thẳng điều này, đồng thời ghi nhận đây là một trong những bệnh thần kinh phổ biến nhất với khoảng 50 triệu người mắc trên toàn thế giới[1]. Người bệnh thường chịu kỳ thị và dễ kèm theo lo âu, trầm cảm[1] — đây là lý do chăm sóc sức khỏe tâm thần là một phần quan trọng trong điều trị toàn diện. Tin quan trọng nhất: WHO ước tính TỚI 70% người bệnh động kinh có thể sống không còn cơn nếu được chẩn đoán và điều trị đúng[1]. Biết cách sơ cứu đúng khi ai đó lên cơn co giật có thể bảo vệ họ khỏi chấn thương. Bài viết cung cấp thông tin để nhận biết, sơ cứu và điều trị động kinh đúng cách.
Liên hệ bác sĩ chuyên khoaHotline / Zalo: 0369 936 690
Động kinh là gì?
Động kinh là tình trạng có khuynh hướng xuất hiện các cơn co giật tái diễn do phóng điện bất thường trong não. Một cơn co giật đơn lẻ (ví dụ do sốt cao, hạ đường huyết) chưa hẳn là động kinh; chẩn đoán động kinh dựa trên tính tái diễn và đánh giá của bác sĩ.
Điều này quan trọng hơn nhiều người tưởng: WHO ghi nhận tới 10% dân số thế giới từng có MỘT cơn co giật trong đời, nhưng một cơn đơn lẻ KHÔNG đồng nghĩa với bệnh động kinh[1]. Theo định nghĩa thực hành của Liên đoàn Quốc tế Chống Động kinh (ILAE), chẩn đoán bệnh động kinh cần ít nhất hai cơn không kích gợi cách nhau trên 24 giờ, hoặc một cơn kèm nguy cơ tái phát cao tương đương, hoặc chẩn đoán được một hội chứng động kinh[2].
Trong ICD-10, bệnh mang mã G40. Đây là bệnh thần kinh, KHÔNG phải bệnh tâm thần và không lây.
Các loại cơn thường gặp
- Cơn co cứng – co giật toàn thân: mất ý thức, ngã, co cứng rồi giật toàn thân
- Cơn vắng ý thức: mất ý thức ngắn vài giây, nhìn vô định (hay gặp ở trẻ em)
- Cơn cục bộ: ảnh hưởng một phần cơ thể, hoặc gây cảm giác/hành vi bất thường, có thể kèm rối loạn ý thức
Sơ cứu khi ai đó lên cơn co giật
NÊN làm
- Giữ bình tĩnh, ghi nhớ thời điểm bắt đầu (bấm giờ)
- Đưa người bệnh tránh xa vật cứng/sắc nhọn; đặt vật mềm dưới đầu
- Khi cơn giật dừng, nhẹ nhàng đặt nằm nghiêng một bên để dễ thở, thông đường thở
- Ở lại bên cạnh tới khi người bệnh tỉnh táo hoàn toàn và trấn an họ
KHÔNG làm
- KHÔNG nhét bất cứ vật gì vào miệng (không có chuyện "cắn lưỡi" cần đút vật vào)
- KHÔNG cố giữ chặt hay ghì người bệnh để ngăn cơn giật
- KHÔNG cho ăn/uống khi chưa tỉnh hẳn
Vì sao mốc 5 phút? Vì theo định nghĩa của Liên đoàn Quốc tế Chống Động kinh, với cơn co cứng – co giật toàn thân, mốc 5 phút chính là thời điểm cơn được coi là hoạt động co giật liên tục và cần can thiệp; mốc 30 phút là lúc bắt đầu có nguy cơ để lại hậu quả lâu dài cho não[3]. Nói cách khác, 5 phút không phải con số tùy tiện mà là ngưỡng hành động có cơ sở.
Nguyên nhân và yếu tố thúc đẩy
- Nguyên nhân: tổn thương não (chấn thương, đột quỵ, u, dị dạng), di truyền, nhiễm trùng thần kinh; WHO xếp nguyên nhân động kinh thành sáu nhóm — cấu trúc, di truyền, nhiễm trùng, chuyển hóa, miễn dịch và không rõ — và ghi nhận khoảng 50% trường hợp trên toàn cầu vẫn chưa rõ nguyên nhân[1]
- Yếu tố dễ thúc đẩy cơn: thiếu ngủ, quên uống thuốc, rượu, stress, sốt cao, ánh sáng nhấp nháy (ở một số người)
Chẩn đoán và điều trị
Bác sĩ chẩn đoán dựa trên mô tả cơn (rất quan trọng — nên có người chứng kiến hoặc video), điện não đồ (EEG) và chẩn đoán hình ảnh sọ não.
- Thuốc kháng động kinh là điều trị chính — WHO ước tính tới 70% người bệnh có thể sống không còn cơn nếu dùng thuốc kháng động kinh phù hợp[1]
- Tuân thủ thuốc rất quan trọng — tự ý ngưng/bỏ liều là nguyên nhân thường gặp gây tái phát cơn
- Lối sống: ngủ đủ, hạn chế rượu, quản lý stress, tránh yếu tố thúc đẩy cá nhân
- Một số trường hợp kháng thuốc có thể cân nhắc các phương pháp khác theo chuyên khoa thần kinh
Sống chung với động kinh & sức khỏe tâm thần
Người bệnh động kinh thường dễ kèm lo âu, trầm cảm — WHO ghi nhận người bệnh động kinh có tỉ lệ mắc các vấn đề tâm lý gồm lo âu và trầm cảm cao hơn, bên cạnh các chấn thương thể chất do cơn[1]. Chăm sóc tâm lý là phần quan trọng của điều trị toàn diện:
- Tư vấn tâm lý, hỗ trợ giảm lo âu – trầm cảm đi kèm
- Giáo dục gia đình, nhà trường, nơi làm việc để giảm kỳ thị — WHO nhận định những huyền thoại dai dẳng rằng động kinh là nan y, lây được, hay là hậu quả của lối sống xấu chính là thứ khiến người bệnh bị cô lập và ngại đi điều trị[1]
- Lưu ý an toàn cá nhân (bơi lội, lái xe, làm việc trên cao) theo tư vấn bác sĩ — WHO nêu rõ nhiều nguyên nhân tử vong liên quan tới động kinh là CÓ THỂ PHÒNG ĐƯỢC, như té ngã, đuối nước, bỏng và cơn kéo dài[1]
Khi nào cần gặp bác sĩ?
Hãy đi khám sau cơn co giật đầu tiên, khi cơn tái diễn, thay đổi tính chất, hoặc khi tác dụng phụ của thuốc gây khó chịu. Khám chuyên khoa giúp chẩn đoán đúng và tối ưu điều trị.
Video chuyên gia
Bài viết liên quan
Câu hỏi thường gặp
Khi thấy người lên cơn co giật, có nên nhét vật vào miệng họ không?
Tuyệt đối KHÔNG. Người lên cơn không "nuốt lưỡi"; nhét vật vào miệng có thể gây gãy răng, tổn thương hoặc cản trở hô hấp. Hãy bảo vệ đầu họ, đặt nằm nghiêng khi cơn dừng và bấm giờ; gọi 115 nếu cơn kéo dài trên 5 phút.
Động kinh có phải bệnh tâm thần không?
Không. Động kinh là bệnh thần kinh do hoạt động điện bất thường trong não — WHO xếp đây là một bệnh mạn tính KHÔNG LÂY NHIỄM của não bộ và nêu thẳng rằng động kinh không lây[1]. Tuy nhiên người bệnh dễ kèm lo âu, trầm cảm nên chăm sóc tâm lý là phần quan trọng của điều trị.
Động kinh có chữa khỏi được không?
Triển vọng tốt hơn nhiều người nghĩ: WHO ước tính tới 70% người bệnh có thể sống không còn cơn nếu được chẩn đoán và điều trị đúng[1]. Việc ngưng thuốc có thể được cân nhắc sau 2 năm không còn cơn, có tính tới các yếu tố lâm sàng, xã hội và cá nhân — và đây là quyết định của bác sĩ, không phải của người bệnh[1]. Một số ít kháng thuốc cần phương pháp chuyên sâu hơn.
Vì sao không được tự ý ngưng thuốc kháng động kinh?
Tự ý ngưng hoặc bỏ liều là nguyên nhân thường gặp gây tái phát cơn, thậm chí cơn nặng. Mọi thay đổi (giảm liều, ngưng thuốc) phải theo chỉ định và theo dõi của bác sĩ, kể cả khi đã lâu không lên cơn.
Người động kinh có thể làm việc, lái xe, bơi lội không?
Nhiều người động kinh kiểm soát tốt cơn vẫn học tập, làm việc bình thường. Tuy nhiên các hoạt động như lái xe, bơi lội, làm việc trên cao cần tuân theo tư vấn an toàn của bác sĩ tùy mức kiểm soát cơn của từng người.
Bệnh động kinh có di truyền không?
Một số thể động kinh có yếu tố di truyền, nhưng phần lớn trường hợp không truyền trực tiếp từ cha mẹ sang con. WHO xếp nguyên nhân động kinh thành sáu nhóm — cấu trúc, di truyền, nhiễm trùng, chuyển hóa, miễn dịch và không rõ — trong đó khoảng một nửa số ca trên toàn cầu chưa xác định được nguyên nhân[1]. Nhiều ca đến từ nguyên nhân mắc phải như chấn thương đầu, tai biến, nhiễm trùng não. Nếu lo ngại về di truyền, bác sĩ chuyên khoa thần kinh có thể tư vấn cụ thể theo từng thể bệnh.
Phụ nữ động kinh có mang thai và sinh con an toàn không?
Phần lớn phụ nữ động kinh vẫn mang thai và sinh con khỏe mạnh, nhưng cần lên kế hoạch trước: gặp bác sĩ để rà soát thuốc kháng động kinh (một số cần điều chỉnh trước khi có thai), bổ sung axit folic và theo dõi sát trong thai kỳ. Tuyệt đối không tự ý ngừng thuốc khi mang thai — cơn co giật không kiểm soát nguy hiểm cho cả mẹ và bé hơn.
Nguồn tham khảo
- WHO — Epilepsy, fact sheet (gồm ước tính 50 triệu người mắc, "động kinh không lây", tới 70% có thể hết cơn nếu điều trị đúng, tới 10% dân số từng có một cơn trong đời, sáu nhóm nguyên nhân, và các nguyên nhân tử vong phòng được) (tài liệu của WHO, cập nhật 07/02/2024)
- Fisher RS, Acevedo C, Arzimanoglou A và cs. (2014). ILAE official report: a practical clinical definition of epilepsy. Epilepsia 55(4):475–482 (báo cáo chính thức của tổ công tác ILAE — định nghĩa thực hành bệnh động kinh)
- Trinka E, Cock H, Hesdorffer D và cs. (2015). A definition and classification of status epilepticus — Report of the ILAE Task Force on Classification of Status Epilepticus. Epilepsia 56(10):1515–1523 (báo cáo tổ công tác ILAE về phân loại trạng thái động kinh — nêu hai mốc thời gian t1 = 5 phút và t2 = 30 phút cho cơn co cứng–co giật)
- Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) — Phân loại bệnh ICD-10 (G40)
- MSD Manuals — Phiên bản chuyên gia (tiếng Việt)
Về người phụ trách chuyên môn
BSCK II. Đoàn Sơn Tùng — Chuyên khoa Tâm lý – Tâm thần, 12 năm kinh nghiệm điều trị nhiều mặt bệnh tâm thần khác nhau, hiện công tác tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương I; tư vấn theo tiêu chuẩn ICD-10. Xem hồ sơ bác sĩ →
Xuất bản: 2026-06-28 · Cập nhật: 2026-07-29
Nội dung trên trang chỉ mang tính cung cấp thông tin và sàng lọc, KHÔNG thay thế việc thăm khám, chẩn đoán và điều trị của bác sĩ chuyên khoa. Được biên soạn cho mục đích giáo dục sức khỏe nội bộ tại phòng khám, không vì mục đích thương mại.