Kiến thức sức khỏe tâm thần
Rối loạn hành vi ở trẻ và thiếu niên: dấu hiệu, nguyên nhân và can thiệp
Biên soạn & duyệt chuyên môn: BSCK II. Đoàn Sơn Tùng · Cập nhật: 2026-08-11
Nếu bạn đang đọc những dòng này vì con mình liên tục cãi lại, đánh bạn, nói dối, trốn học, và bạn đã thử đủ cách từ nhẹ nhàng đến nghiêm khắc mà vẫn bất lực — thì trước hết, việc bạn tìm hiểu thay vì buông xuôi đã nói lên rằng bạn là một người cha, người mẹ đang rất cố gắng. Rối loạn hành vi (mã ICD-10 F91) được định nghĩa là kiểu hành vi chống đối xã hội, gây hấn hoặc thách thức LẶP ĐI LẶP LẠI và DAI DẲNG; hành vi đó phải ở mức vi phạm nghiêm trọng các kỳ vọng xã hội phù hợp lứa tuổi, tức NẶNG HƠN sự nghịch ngợm thông thường của trẻ con hay sự nổi loạn của tuổi vị thành niên, và phải thể hiện một khuôn mẫu kéo dài từ SÁU THÁNG trở lên[1]. Điều quan trọng cần biết ngay: đây không đơn thuần là "trẻ hư" hay "mất dạy", mà là một tình trạng cần được hiểu và can thiệp đúng cách — và tin tốt là can thiệp có bằng chứng mạnh nhất lại không nằm ở việc "trị" đứa trẻ, mà ở việc thay đổi cách người lớn phản ứng[2].
Liên hệ bác sĩ chuyên khoaHotline / Zalo: 0369 936 690
Rối loạn hành vi là gì? Hiểu bằng ngôn ngữ đời thường
Mọi đứa trẻ đều có lúc bướng, cãi, thử thách giới hạn — đó là một phần bình thường của lớn lên. ICD-10 dựng hàng rào rất rõ ở chỗ này: để gọi là rối loạn, hành vi phải nặng hơn sự nghịch ngợm thông thường của trẻ con hay sự nổi loạn của tuổi vị thành niên, và phải là một khuôn mẫu kéo dài từ sáu tháng trở lên[1].
Một hình ảnh giúp hiểu: hành vi chống đối giống phần nổi của một tảng băng. Cái ta thấy — đánh nhau, phá phách, nói dối — chỉ là phần nổi. Phần chìm bên dưới thường là những điều trẻ chưa nói được: cảm giác bất lực, tổn thương, sợ hãi, thiếu kỹ năng kiểm soát cơn giận, hoặc một môi trường sống nhiều căng thẳng. Trẻ không "chọn" trở nên khó ưa; hành vi là cách trẻ đang xoay xở với những gì vượt quá sức mình.
Một quy tắc quan trọng của ICD-10: đừng vội gán mã này
ICD-10 nêu rõ rằng các đặc điểm của rối loạn hành vi CŨNG có thể là triệu chứng của các tình trạng tâm thần khác — và trong trường hợp đó, chẩn đoán nền tảng mới là chẩn đoán cần được ưu tiên[1]. Nói cách khác: một đứa trẻ đánh bạn có thể đang có rối loạn hành vi, nhưng cũng có thể đang trầm cảm, đang có rối loạn tăng động giảm chú ý, hoặc đang sống trong hoàn cảnh không an toàn. Việc phân định là công việc của bác sĩ, không phải của một cái nhãn dán vội.
Dấu hiệu và triệu chứng: trông như thế nào trong đời thực?
ICD-10 liệt kê thẳng các hành vi làm cơ sở chẩn đoán: đánh nhau hoặc bắt nạt ở mức quá đáng, tàn nhẫn với người khác hoặc với động vật, phá hoại tài sản nghiêm trọng, gây cháy, trộm cắp, nói dối nhiều lần, trốn học và bỏ nhà đi, những cơn giận dữ dữ dội và thường xuyên một cách bất thường, và sự bất tuân[1]. Có thể nhóm lại cho dễ nhớ:
- Gây hấn với người và động vật: bắt nạt, đe dọa, khơi mào đánh nhau, tàn nhẫn với vật nuôi hoặc bạn bè
- Phá hoại tài sản: cố ý đập phá đồ đạc, nghịch lửa gây hại
- Gian dối hoặc trộm cắp: nói dối để trục lợi hoặc né trách nhiệm, lấy đồ của người khác
- Vi phạm nghiêm trọng quy tắc: trốn học thường xuyên, bỏ nhà đi, ra ngoài thâu đêm dù bị cấm
Một chi tiết chẩn đoán ít ai biết
ICD-10 quy định: bất kỳ MỘT trong các hành vi trên, nếu ở mức rõ rệt, cũng đủ để đặt chẩn đoán — NHƯNG những hành vi chống đối xã hội đơn lẻ, tách rời thì KHÔNG đủ[1]. Nghĩa là một lần con lấy trộm tiền hay một lần đánh bạn không làm nên chẩn đoán; điều làm nên chẩn đoán là khuôn mẫu.
Có hai kiểu khởi phát cần lưu ý. Kiểu khởi phát sớm (từ trước 10 tuổi) thường đi kèm tính khí khó, khó kiểm soát cơn giận và có xu hướng dai dẳng hơn nếu không can thiệp. Kiểu khởi phát ở tuổi thiếu niên thường liên quan nhiều đến ảnh hưởng bạn bè và giai đoạn đi tìm bản sắc, và tiên lượng thường nhẹ hơn.
Ở trẻ gái, biểu hiện đôi khi kín hơn: nói dối, trốn học, bỏ nhà, gây hấn bằng lời hoặc quan hệ (cô lập, tung tin) thay vì đánh nhau trực tiếp — nên dễ bị bỏ sót.
Các thể trong ICD-10 — và một cảnh báo đáng chú ý
ICD-10 chia nhóm này thành các thể phản ánh HOÀN CẢNH xảy ra hành vi, chứ không chỉ mức độ nặng[1]:
- Rối loạn hành vi giới hạn trong bối cảnh gia đình (F91.0): hành vi bất thường hoàn toàn hoặc gần như hoàn toàn chỉ diễn ra ở nhà và trong tương tác với người trong gia đình. ICD-10 lưu ý rõ: ngay cả quan hệ cha mẹ – con bị xáo trộn nghiêm trọng cũng KHÔNG tự nó đủ để chẩn đoán[1]
- Rối loạn hành vi không hòa nhập (F91.1): hành vi gây hấn kèm bất thường lan tỏa và đáng kể trong quan hệ của trẻ với các trẻ khác — tức trẻ bị cô lập[1]
- Rối loạn hành vi có hòa nhập (F91.2): xảy ra ở trẻ nhìn chung hòa nhập TỐT với nhóm bạn cùng lứa; ICD-10 nêu các ví dụ như phạm pháp theo nhóm, trốn học, trộm cắp cùng người khác[1] — đây là bức tranh "con ngoan bị bạn rủ rê" mà nhiều gia đình gặp
- Rối loạn thách thức chống đối (F91.3): thường ở trẻ nhỏ hơn, đặc trưng bởi hành vi thách thức, bất tuân, gây rối RÕ RỆT nhưng KHÔNG bao gồm các hành vi phạm pháp hay các dạng gây hấn, chống đối xã hội nặng hơn[1]
Vòng xoáy leo thang: vì sao càng phạt càng nặng?
Nhiều gia đình rơi vào một vòng lặp mệt mỏi: trẻ vi phạm, cha mẹ phạt nặng hơn, trẻ chống đối mạnh hơn, không khí gia đình càng căng, kết nối càng đứt gãy — và hành vi càng xấu đi. Trừng phạt bằng bạo lực hoặc quát mắng thường dạy trẻ rằng "ai mạnh hơn thì thắng", vô tình củng cố chính điều ta muốn loại bỏ.
Đây không chỉ là suy luận. Trong tổng quan Cochrane về các chương trình huấn luyện cha mẹ, hiệu quả LỚN NHẤT của can thiệp không phải là ở đứa trẻ mà là ở người lớn: giảm các thực hành nuôi dạy tiêu cực hoặc hà khắc, với hệ số ảnh hưởng −0,77 theo báo cáo của cha mẹ — lớn hơn cả hiệu quả trên chính hành vi của trẻ (−0,53). Đây là chiếc thước để đọc mọi con số trong bài: giới nghiên cứu quy ước khoảng 0,2 là NHỎ, 0,5 là VỪA, từ 0,8 trở lên đã là LỚN; còn dấu trừ chỉ có nghĩa "giảm xuống", không phải điều xấu. Vậy 0,77 là mức gần LỚN, còn 0,53 là VỪA[2]. Nói cách khác: đòn bẩy mạnh nhất nằm ở chỗ ta ít ngờ nhất.
Hiểu vòng xoáy này giúp gia đình đổi hướng: mục tiêu không phải là "thắng" đứa trẻ, mà là phá vỡ vòng lặp bằng kết nối, giới hạn rõ ràng và nhất quán, cùng sự hỗ trợ chuyên môn.
Nguyên nhân: vì sao con lại như vậy?
Rối loạn hành vi hiếm khi có một nguyên nhân duy nhất. Nó thường là nhiều yếu tố cộng dồn, như nhiều dòng nước nhỏ gộp thành một dòng chảy xiết:
- Khí chất và sinh học: một số trẻ bẩm sinh bốc đồng, khó kiểm soát cảm xúc; có yếu tố di truyền và khác biệt trong phát triển não bộ
- Rối loạn đi kèm: tăng động giảm chú ý, khó khăn học tập, lo âu hoặc trầm cảm bị che lấp phía sau hành vi — ICD-10 nhắc rằng khi hành vi là triệu chứng của một rối loạn khác thì chẩn đoán nền tảng mới là chẩn đoán ưu tiên[1]
- Môi trường gia đình: bạo lực, mâu thuẫn kéo dài, kỷ luật lúc quá lỏng lúc quá nghiêm, thiếu sự giám sát ấm áp
- Sang chấn và hoàn cảnh: từng bị bạo hành hoặc bỏ bê, mất mát, nghèo khó, môi trường bạn bè lệch chuẩn
Nhìn nhận này giúp gỡ bớt mặc cảm cho cả hai phía: trẻ không "bản chất xấu", và cha mẹ không nhất thiết "dạy con thất bại". Nhiều gia đình rất tử tế vẫn có con gặp rối loạn hành vi, vì các yếu tố sinh học và hoàn cảnh không hỏi ý kiến ai.
Những hiểu lầm thường gặp — và sự thật
- "Trẻ hư là do bản chất, không sửa được" — Hành vi hình thành từ nhiều yếu tố có thể tác động được, và có bằng chứng định lượng: huấn luyện cha mẹ theo nhóm làm giảm các vấn đề hành vi của trẻ ở mức khó có thể do ngẫu nhiên, cả khi do cha mẹ đánh giá lẫn khi do người đánh giá độc lập đánh giá[2].
- "Đánh cho chừa là hết" — Trừng phạt thân thể thường làm hành vi nặng thêm và dạy trẻ dùng bạo lực. Đáng chú ý là trong tổng quan Cochrane, chính việc GIẢM cách nuôi dạy hà khắc lại là kết quả có hiệu quả lớn nhất của can thiệp[2] — nghĩa là bỏ roi vọt không phải sự nhân nhượng, mà là một phần của điều trị.
- "Nó chỉ hư ở nhà thôi, ra ngoài ngoan lắm" — ICD-10 có hẳn một mã cho tình huống này (F91.0 — giới hạn trong bối cảnh gia đình)[1], nên đây không phải bằng chứng con "giả vờ". Nhưng ICD-10 cũng lưu ý quan hệ cha mẹ – con xáo trộn nghiêm trọng tự nó chưa đủ để chẩn đoán[1] — cần bác sĩ đánh giá.
- "Bạn bè rủ rê thì đâu phải bệnh" — ICD-10 vẫn có mã riêng cho thể xảy ra ở trẻ hòa nhập tốt với nhóm bạn, gồm cả phạm pháp theo nhóm và trộm cắp cùng người khác[1]. Đổi bạn cho con là cần, nhưng không thay được việc đánh giá.
- "Lớn lên tự khắc ngoan" — Một số trẻ cải thiện, nhưng nhiều trẻ không can thiệp sẽ gặp khó khăn kéo dài. Chờ đợi là một canh bạc rủi ro — và tốn kém: chi phí đưa một trẻ có mức vấn đề hành vi ở ngưỡng lâm sàng về ngưỡng bình thường bằng chương trình huấn luyện cha mẹ được ước tính khoảng 2.500 đô la Mỹ mỗi gia đình, con số được đánh giá là KHIÊM TỐN so với chi phí lâu dài về y tế, xã hội, giáo dục và pháp lý gắn với rối loạn hành vi tuổi thơ[2].
- "Tất cả là do cha mẹ không biết dạy" — Cách nuôi dạy có vai trò, nhưng đổ toàn bộ lỗi cho cha mẹ vừa sai vừa khiến gia đình ngại tìm giúp đỡ. Điều đáng nói là can thiệp huấn luyện cha mẹ còn cải thiện chính SỨC KHỎE TÂM THẦN của cha mẹ[2] — tức đây là chương trình giúp cả nhà, không phải phiên tòa xử cha mẹ.
- "Do game và điện thoại mà ra" — Màn hình có thể góp phần, nhưng hiếm khi là nguyên nhân duy nhất; đổ hết cho game dễ bỏ sót những gốc rễ quan trọng hơn.
Chẩn đoán như thế nào? Buổi khám có gì?
Buổi khám không phải một phiên kết tội đứa trẻ. Bác sĩ chuyên khoa trò chuyện với cả trẻ và gia đình, tìm hiểu hành vi diễn ra ở đâu, từ khi nào, trong hoàn cảnh gì — chi tiết "ở đâu" đặc biệt quan trọng vì chính ICD-10 phân thể theo bối cảnh: chỉ ở nhà, kèm cô lập với bạn bè, hay trong một nhóm bạn hòa nhập[1]. Bác sĩ thường thu thập thêm thông tin từ nhà trường vì trẻ có thể biểu hiện khác nhau ở mỗi nơi. Mọi thông tin được giữ kín và nhìn nhận với sự tôn trọng.
Một phần quan trọng của đánh giá là tìm các vấn đề đi kèm thường bị bỏ sót — tăng động giảm chú ý, khó khăn học tập, lo âu hay trầm cảm — vì ICD-10 quy định khi hành vi là triệu chứng của một rối loạn khác thì chẩn đoán nền tảng mới là chẩn đoán ưu tiên[1], và điều trị chúng thường làm hành vi cải thiện rõ. Bác sĩ dựa trên bệnh sử, quan sát và tiêu chuẩn chẩn đoán để đánh giá, không dựa vào một bài trắc nghiệm đơn lẻ.
Can thiệp và điều trị
Tin tốt: rối loạn hành vi can thiệp được, và phần cốt lõi là các liệu pháp tâm lý – giáo dục chứ không phải thuốc.
Huấn luyện cha mẹ — can thiệp có bằng chứng mạnh nhất
Đây là can thiệp được nghiên cứu kỹ nhất, đặc biệt với trẻ nhỏ. Một tổng quan Cochrane gộp 13 thử nghiệm với 1.078 người tham gia, đánh giá các chương trình huấn luyện cha mẹ theo NHÓM cho trẻ 3–12 tuổi có vấn đề hành vi khởi phát sớm[2]. Trước khi đọc các con số, xin nói rõ hai điều để bạn cân cho đúng: 3 trong 13 thử nghiệm chỉ là BÁN ngẫu nhiên — việc xếp ai vào nhóm nào không hoàn toàn do bốc thăm; và phần lớn nhóm so sánh là những gia đình nằm trong DANH SÁCH CHỜ hoặc không được can thiệp gì. Nghĩa là các con số dưới đây trả lời câu hỏi "có chương trình so với không có gì", chứ chưa phải "chương trình này so với một chương trình khác":
- Giảm các vấn đề hành vi của trẻ ở mức khó có thể do ngẫu nhiên — cả khi do cha mẹ đánh giá (hệ số ảnh hưởng −0,53, mức VỪA) lẫn khi do người đánh giá độc lập đánh giá (−0,44, cũng khoảng VỪA; con số thấp hơn một chút là điều thường thấy, vì người ngoài không kỳ vọng sẵn như cha mẹ)[2]
- Cải thiện SỨC KHỎE TÂM THẦN của chính cha mẹ (−0,36)[2]
- Cải thiện các kỹ năng nuôi dạy tích cực, theo cả báo cáo của cha mẹ lẫn đánh giá độc lập[2]
- Và hiệu quả lớn nhất: GIẢM các thực hành nuôi dạy tiêu cực hoặc hà khắc (−0,77 theo báo cáo cha mẹ; −0,42 theo đánh giá độc lập)[2]
Cần nói cho đủ: các tác giả kết luận những hiệu quả này là trong NGẮN HẠN, và cần thêm nghiên cứu đánh giá kết quả dài hạn[2]. Nhưng ngay cả trong ngắn hạn, đây vẫn là nền tảng vững nhất mà y văn hiện có cho nhóm bệnh này.
Trị liệu cho trẻ và can thiệp đa hệ thống
Trẻ được học kỹ năng kiểm soát cơn giận, giải quyết vấn đề và kỹ năng xã hội. Với thiếu niên, các mô hình can thiệp bao trùm cả gia đình, nhà trường và nhóm bạn thường hiệu quả hơn là chỉ làm việc riêng với trẻ — điều này hợp lý khi nhớ rằng ICD-10 phân thể theo chính bối cảnh xã hội mà hành vi xảy ra[1].
Vai trò của thuốc
Không có thuốc chữa riêng cho rối loạn hành vi. Thuốc chỉ được cân nhắc cho các bệnh đi kèm — ví dụ điều trị tăng động giảm chú ý có thể giúp trẻ bớt bốc đồng và dễ hợp tác hơn. Mọi chỉ định đều do bác sĩ cá thể hóa.
Cha mẹ và người thân có thể làm gì?
Bạn có ảnh hưởng lớn hơn bạn tưởng — kể cả khi cảm thấy đã cạn sức. Vài nguyên tắc thường thức, và chúng trùng khớp với những gì các chương trình huấn luyện cha mẹ có bằng chứng đang dạy[2]:
- Khen cụ thể hành vi tốt ngay khi thấy: "Mẹ thấy con đã tự kiềm chế khi tức, mẹ rất quý điều đó" — hiệu quả hơn nhiều so với chỉ phạt hành vi xấu.
- Giữ giới hạn rõ ràng và nhất quán: quy tắc và hệ quả cần biết trước, bình tĩnh và giống nhau giữa cha và mẹ.
- Bỏ hẳn hình phạt thân thể và quát mắng: đây không chỉ là lời khuyên đạo đức — giảm cách nuôi dạy hà khắc là kết quả có hiệu quả lớn nhất trong tổng quan Cochrane[2].
- Tránh trận chiến quyền lực: hạ giọng, tạm dừng khi cả hai đang nóng, quay lại khi đã dịu.
- Giữ kết nối bên ngoài lúc xung đột: cùng ăn, cùng chơi, cùng làm — kết nối là nền cho kỷ luật có tác dụng.
- Phối hợp với nhà trường thay vì đối đầu: thầy cô là đồng minh, không phải người tố cáo con.
- Chăm sóc chính mình: nuôi một đứa trẻ khó là hành trình dài; và các chương trình huấn luyện cha mẹ đã được chứng minh cải thiện chính sức khỏe tâm thần của cha mẹ[2] — tìm hỗ trợ cho bạn không phải điều đáng xấu hổ, mà là một phần của can thiệp.
Khi nào cần gặp bác sĩ?
Một mốc dễ nhớ và có cơ sở: ICD-10 đòi hỏi khuôn mẫu hành vi kéo dài từ SÁU THÁNG trở lên[1]. Vậy nên khi hành vi gây hại lặp lại kéo dài quanh mốc đó, ảnh hưởng rõ tới học tập, quan hệ hoặc an toàn, và không cải thiện dù gia đình đã cố gắng — đó là lúc nên tìm chuyên gia. Đừng chờ tới khi mọi thứ vượt tầm kiểm soát; can thiệp sớm giúp trẻ và cả gia đình nhẹ gánh hơn nhiều, và cũng rẻ hơn nhiều so với cái giá phải trả về sau[2].
Video chuyên gia
Công cụ sàng lọc liên quan
Bài viết liên quan
Câu hỏi thường gặp
Rối loạn hành vi khác gì với trẻ nghịch ngợm bình thường?
ICD-10 vạch ranh giới khá rõ: hành vi phải ở mức vi phạm nghiêm trọng các kỳ vọng xã hội phù hợp lứa tuổi, tức NẶNG HƠN sự nghịch ngợm thông thường của trẻ con hay sự nổi loạn của tuổi vị thành niên, và phải là một khuôn mẫu kéo dài từ SÁU THÁNG trở lên[1]. Ngoài ra, những hành vi chống đối xã hội đơn lẻ, tách rời thì không đủ để chẩn đoán[1]. Nếu bạn không chắc, một buổi tư vấn với bác sĩ chuyên khoa sẽ giúp phân biệt.
Con tôi chỉ hư ở nhà, ra ngoài rất ngoan — vậy có phải bệnh không?
Có thể có, và ICD-10 có mã riêng cho đúng tình huống này: rối loạn hành vi giới hạn trong bối cảnh gia đình (F91.0), khi hành vi bất thường hoàn toàn hoặc gần như hoàn toàn chỉ diễn ra ở nhà[1]. Nhưng cũng chính ICD-10 lưu ý rằng ngay cả quan hệ cha mẹ – con bị xáo trộn nghiêm trọng cũng không tự nó đủ để chẩn đoán[1]. Đây là tình huống cần bác sĩ đánh giá, không nên tự kết luận theo hướng nào.
Con tôi có phải sẽ trở thành người xấu khi lớn không?
Không nên nghĩ như vậy. Nhiều trẻ được can thiệp sớm và đúng cách cải thiện rõ — tổng quan Cochrane ghi nhận huấn luyện cha mẹ theo nhóm làm giảm các vấn đề hành vi ở mức khó có thể do ngẫu nhiên, cả theo đánh giá của cha mẹ lẫn của người đánh giá độc lập[2]. Quỹ đạo của trẻ thay đổi được, nhất là khi gia đình, nhà trường và chuyên gia cùng đồng hành.
Đánh phạt có làm con ngoan hơn không?
Thường là ngược lại. Điều đáng chú ý là trong tổng quan Cochrane về huấn luyện cha mẹ, kết quả có hiệu quả LỚN NHẤT của toàn bộ can thiệp lại là việc giảm các thực hành nuôi dạy tiêu cực hoặc hà khắc[2] — nghĩa là bỏ roi vọt không phải sự nhân nhượng mà là một phần của điều trị. Giới hạn rõ ràng, nhất quán kèm khen thưởng hành vi tốt và giữ kết nối mới là cách hiệu quả và bền vững.
Rối loạn hành vi có cần uống thuốc không?
Không có thuốc chữa riêng cho rối loạn hành vi. Can thiệp cốt lõi là các liệu pháp tâm lý – giáo dục và huấn luyện cha mẹ, hiện là hướng có bằng chứng mạnh nhất[2]. Thuốc chỉ được cân nhắc khi có bệnh đi kèm như tăng động giảm chú ý, và do bác sĩ chỉ định.
Đi trị liệu tốn kém, có đáng không?
Tổng quan Cochrane đã trả lời câu này bằng số liệu kinh tế: chi phí để đưa một trẻ có mức vấn đề hành vi ở ngưỡng lâm sàng về ngưỡng bình thường bằng chương trình huấn luyện cha mẹ được ước tính khoảng 2.500 đô la Mỹ mỗi gia đình — và các tác giả đánh giá con số này là KHIÊM TỐN khi so với chi phí lâu dài về y tế, xã hội, giáo dục và pháp lý gắn với rối loạn hành vi tuổi thơ[2]. Chi phí ở Việt Nam khác, nhưng logic thì giống: can thiệp sớm rẻ hơn hậu quả muộn.
Tôi nên bắt đầu từ đâu?
Hãy đặt một buổi tư vấn với bác sĩ chuyên khoa Tâm lý – Tâm thần để được đánh giá toàn diện, tìm cả các vấn đề đi kèm — điều này quan trọng vì ICD-10 quy định khi hành vi là triệu chứng của một rối loạn khác thì chẩn đoán nền tảng mới là chẩn đoán ưu tiên[1]. Trong lúc chờ, bạn có thể bắt đầu bằng việc khen cụ thể hành vi tốt, giữ giới hạn nhất quán, bỏ hình phạt thân thể và tránh các trận chiến quyền lực khi cả hai đang nóng.
Nhà trường có nên được biết không?
Nên, nếu có thể. Trẻ thường biểu hiện khác nhau ở nhà và ở lớp — và chính bối cảnh xảy ra hành vi là căn cứ để ICD-10 phân thể[1] — nên thông tin từ thầy cô giúp đánh giá chính xác hơn. Phối hợp với nhà trường như đồng minh cũng giúp trẻ có một môi trường nhất quán giữa các nơi.
Nguồn tham khảo
- WHO — ICD-10 Version:2019, mục F91 "Conduct disorders": F91.0 giới hạn trong bối cảnh gia đình · F91.1 không hòa nhập · F91.2 có hòa nhập · F91.3 rối loạn thách thức chống đối · F91.8 · F91.9. Ngưỡng chẩn đoán: khuôn mẫu kéo dài từ SÁU THÁNG trở lên và NẶNG HƠN sự nghịch ngợm thông thường của trẻ con hay sự nổi loạn của tuổi vị thành niên (phân loại bệnh quốc tế — HỆ THỐNG: ICD-10)
- Furlong M, McGilloway S, Bywater T, Hutchings J, Smith SM, Donnelly M (2012). Behavioural and cognitive-behavioural group-based parenting programmes for early-onset conduct problems in children aged 3 to 12 years. Cochrane Database of Systematic Reviews 2012(2):CD008225 (tổng quan hệ thống và phân tích gộp Cochrane · 13 thử nghiệm (3 BÁN ngẫu nhiên) · 1.078 người tham gia)
- MSD Manuals — Phiên bản chuyên gia (tiếng Việt)
Về người phụ trách chuyên môn
BSCK II. Đoàn Sơn Tùng — Chuyên khoa Tâm lý – Tâm thần, 12 năm kinh nghiệm điều trị nhiều mặt bệnh tâm thần khác nhau, hiện công tác tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương I; tư vấn theo tiêu chuẩn ICD-10. Xem hồ sơ bác sĩ →
Xuất bản: 2026-06-28 · Cập nhật: 2026-08-11
Nội dung trên trang chỉ mang tính cung cấp thông tin và sàng lọc, KHÔNG thay thế việc thăm khám, chẩn đoán và điều trị của bác sĩ chuyên khoa. Được biên soạn cho mục đích giáo dục sức khỏe nội bộ tại phòng khám, không vì mục đích thương mại.